Nhớ 10 năm trước! Một thằng bé cao lên khênh, khăn gói lên SG để thi vào ĐH. Xa nhà, xứ lạ, ngỡ ngàng quá đỗi. Những hoang mang và lo lắng vô hình trung tạo thành động lực để cố gắng, phấn đấu, để khẳng định. Càng hoang mang về số phận, tôi càng cố gắng học tập. Miệt mài trên bài vở, bất chấp những thay đổi của cuộc sống. Trời không phụ lòng người, cổng trường ĐH rộng mở chào đón, trường ĐH danh tiếng nhất cả nước. Hành trang buổi ấy chỉ có niềm tin vào sự lao động học hành của mình.
Sau mười năm học và đi làm gói hành trang ấy nặng cả hai vai. Nghề nghiệp cũng ổn, tuy chưa có thành công nhưng cuộc sống thì tạm được.
Hai người tôi yêu là hai thái cực của phụ nữ.
Người đầu thông minh, sâu sắc, khá xinh xắn. Đó luôn được tôi xem là một tri kỷ, một người ảnh hưởng sâu sắc đến phong cách, cách nhìn nhận về phụ nữ. Người ấy cá tính mạnh mẻ, yêu ghét rất rạch ròi. Mẫu người mơ ước của nhiều người con trai.
Tôi và em học chung phổ thông, đậu đại học cùng năm. Cả hai có tình cảm khi mà ngưỡng cửa ĐH mở ra. Trường tôi học cùng thành phố nhưng cách trường cô ấy khá xa. Những buôỉ chiều hò hẹn, dạo ấy còn thư tay, tình yêu đến thật chậm, thật tự nhiên. Dạo sau, trường tôi học chuyển địa điểm đào tạo, dẫu xa nhưng không tuần nào hai người không gặp gỡ. Ăn thì hai đứa ăn chung luôn một dĩa. Đời sinh viên lắm lúc hết tiền, cả 2 chia nhau ổ bánh mì ngồi dưới xe nước mía trong cơn mưa phùn ngoài cổng trường ĐH. Ăn ngon lành, hạnh phúc. Những chiều cuối tuần mưa SG như trút nước, tôi đội mưa rát cả mặt, chay mấy mươi cây số lạnh lẽo, ướt mèm để thăm cô bạn. Nàng nhìn tôi vừa thương vừa mừng rỡ. Những ngày ấy là những ngày hạnh phúc nhất đời tôi đến tận giờ.
Tình yêu ấy thật lãng mạn, trong sáng. Những đam mê rực cháy của tuổi trẻ như thế. Một tình yêu viên mãn, trọn vẹn.
Người sau, là một thái cực ngược lại, đẹp rực rỡ, vẻ đẹp làm tôi choáng ngợp ngay từ ánh nhìn đầu tiên, khuôn mặt dịu dàng phúc hậu, giọng nói nhẹ nhàng đằm thắm rất nữ tính. Nhưng lạ một điều là người ấy sống rỗng tuếch, hiểu biết rất nông cạn, lười suy nghĩ. Chỉ chực phô bày vẻ đẹp cơ thể cho những người đàn ông khác chiêm ngưỡng và lấy làm tự hào về điều đó. Tôi không phải dân chơi, không phải đại gia, cũng không phải là công tử...Nhưng bằng kinh nghiệm, vẻ điển trai và phong cách hào hoa tạo dựng, tôi dễ dàng chinh phục nàng, chinh phục người nhà nàng bằng sự lễ độ, hào phóng. Nhưng thú thật là những đam mê thể xác không làm nên tình yêu, tuổi thọ của những đam mê ấy cũng rất ngắn. Sáu tháng vui buồn, ngọt nhạt, tôi nhẹ nhàng để cô ấy ra khỏi đời mình. Khi đam mê không còn, cô ấy không khác gì một con búp bê, chỉ biết ăn gì cho ngon, mặc gì cho đẹp. Những cuộc mây mưa hững hờ, giống như bản năng của những con thú cố gắng để làm tròn bổn phận duy trì nòi giống mà tạo hóa đã ban cho họ. Tôi biết một ngày nào đó, khi xa tôi, cô ta cũng sẽ lại sẵn dàng lao vào những người đang chầu chực xếp hàng đến lượt mình...
Sự ra đi ấy là chính tôi lựa chọn, sau khi phát hiện cô ta đã lao vào một người khác. Lấy nhà trọ và khách sạn làm nhà, cô đi với gã khác. Chính bà mợ, người cho cô ta ở nhờ lâu nay cũng chán ngán và tuyên bố đuổi cô ta ra khỏi nhà. Dạo đó, tôi rỗng tuếch, suy nghĩ nhiều, nhưng không biết suy nghĩ về cái gì. Tôi không trách người con gái ấy, vì đó là kết quả đúng như tôi dự đoán và linh cảm ngay từ đầu. Tôi chỉ băn khoăn không biết cuộc đời ấy sẽ về đâu, cuộc đời còn dài. Có khi cuộc sống nghiệt ngã sẽ đẩy cô ta vào những đống bùn nhơ, đáy xã hội, khi mà bằng cấp không có, công việc cũng không ổn, nết na cũng thiếu. Hay là có gã nào đó thương hại mà vớt vát lại đời nàng. Những điều tôi suy nghĩ đây tin chắc là cô ấy không hề suy nghĩ tới, sống không mục đích, không định hướng... đời sẽ trôi về đâu?
Thế là 2 mối tình đáng nhớ nhất cuộc đời đã trôi qua khi mà tôi đang ở quảng cuối của hàng hai mươi. Tôi biết rằng ở độ tuổi này, hiếm người có nhiều trải nghiệm về tình yêu như tôi, thậm chí có nhiều người suốt đời không biết thế nào là tình yêu, một số người khác thì cuối đời có được rồi thì lao theo, bất kể sống chết, địa vị xã hội, tương lai con cái.
Đến lúc tôi nhận ra rằng cuộc đời thật đáng quý, không phải sống để trải nghiệm nữa, mà mỗi giây phút đều là sống, đều là cuộc đời, không phải là bản nháp như tôi đã nháp ở hai bài toán trên kia. Một số điều trong cuộc sống hiện tại sẽ trở thành ký ức trong tương lai, khi mà mọi thứ dần đi vào quên lãng. Ký ức là điều duy nhất còn sót lại.

Chào anh, rất ấn tượng với sở thích của anh là đọc vị người khác. Đó cũng là một điều em đang tìm hiểu.
Trả lờiXóaThấy blog của anh hay quá nên em cũng tạo một cái.
Rất vui được làm quen với anh như những người bạn cùng sở thích.
Đây là blog của em
http://songvachet79.blogspot.com/2013/01/cuoc-oi-chi-co-mot.html
Hi bạn, blog này để hoang tàn quá lâu lâu mới ghé lại thăm. Rất vui được biết bạn! Những trăn trở đôi khi được phóng bút theo ngẫu hứng.
XóaQua 5 tháng trở lại, giờ đây blog của em đã tập hợp được khá nhiều bài viết mà em tâm đắt.
Trả lờiXóaGhé qua blog của anh để đọc bài về Socrates, là một người thầy mà em phải học theo tư tưởng của ông rất nhiều. Cảm ơn anh về bài này ha.
"Đến lúc tôi nhận ra rằng cuộc đời thật đáng quý, không phải sống để trải nghiệm nữa, mà mỗi giây phút đều là sống, đều là cuộc đời, không phải là bản nháp như tôi đã nháp ở hai bài toán trên kia."
Mỗi ngày em đều tự nhủ "Hôm này là một ngày quí giá" nhưng hình như còn thiếu một cái gì đó để em sống hết mình, vẫn còn rất nhiều boăn khoăn và lo lắng. Nên chúc mừng anh đã nhận ra chân lý đó, chắc chắn cuộc sống của anh sẽ có những trang sách hay.