Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

Gặp Họa Trùng Tang - Phần 1


Tác giả: Hoàng EZ

Phần 1: Gặp Họa Trùng Tang



Cái năm đó cũng là thời điểm Tết vừa qua như tầm này ạ, đầu óc còn đầy ắp bánh chưng, bánh tét mà đã phải quay lại với công việc.

Sáng đó, em đang uể oải chuẩn bị đồ đạc cho một ngày phụ hồ đầy căng thẳng thì bỗng nhiên nhận được cuộc gọi từ khứa làm chung. Khứa nói hôm nay không cần đi làm nữa! Em mừng vãi cả chày. Nhưng sau đó nghe lý do, tâm trạng em xoay chuyển như cái bánh tráng bị lật, chân tay rụng rời.

Ông đội trưởng của bọn em đã từ giã cõi đời lúc 4 giờ sáng nay. Nguyên do là vì mấy hôm rày ổng về nhà ăn Tết, nay trên đường lên lại thì bị tai nạn với xe đầu kéo, nghe bảo phọt cả tàu hũ ra ngoài… Chuyện xảy ra quá bất ngờ, công ty chưa kịp chuẩn bị, mà công trình cũng không gấp tiến độ nên sáng nay lính lác bọn em được tạm nghỉ.

Việc đội trưởng ra đi đột ngột làm em tưởng mình nghe nhầm. Mới hôm cuối năm tất niên, ông ấy còn cùng em hát bài "Gánh mẹ", vậy mà giờ đã ở hai thế giới... Mặc dù ổng rất hay chửi em, nhưng chung quy lại vẫn là một người anh đáng quý vô cùng.

Em đành ra net ngồi bắn Đột kích giết thời gian mà cõi lòng không ngừng nhớ về đội trưởng, mong muốn được đến thăm viếng, đốt cho ổng nén hương.

Và em đã được toại nguyện. Đến trưa, em nhận được cuộc gọi của khứa hồi sáng. Khứa nói sếp tổng báo tin là ai trong đội muốn đi viếng người đã khuất thì được nghỉ, một ngày công vẫn tính như thường. Sếp tổng em rất hào phóng, vả lại quan hệ giữa ổng và đội trưởng cũng khăng khít, hay đi karaoke chung nên không có gì lạ. Em được biết sếp tuy bận rộn nhưng cũng đang thu xếp thời gian đi viếng và hỗ trợ cho gia đình.

Đầu giờ chiều, em cùng anh em làm chung lên đường tới nơi cần đến bằng xe máy, ăn mặc đồ đen lịch sự. Nhà của đội trưởng ở Bình Phước, cách chỗ em hơn trăm cây số, nhưng khoảng cách đó cũng không dài bằng nỗi tiếc thương trong lòng em…

Đây là lần đầu tiên em đến nhà đội trưởng. Trong đoàn thì có khứa từng tới rồi nên không khó khăn gì. Đi vào một con đường đất đỏ gập ghềnh, hai bên là những đồng cỏ, xa xa là cánh rừng cao su bạt ngàn, phải đi một đoạn dài lắm mới bắt gặp nhà dân hoặc ai đó lái xe ngược chiều qua bọn em. Ở thời điểm này, khu vực đó chưa được phát triển như hiện giờ, heo hút lắm, đèn đường cũng vắng bóng.

Trời chiều chập choạng, bọn em tới nhà đội trưởng. Phía trước đã thấy treo lá cờ tang, nhưng là loại cờ của Công giáo với hai màu trắng - tím.

Chuyện xảy ra khá lâu rồi, trong trí nhớ của em thì đó là một ngôi nhà ống tương đối rộng và khang trang. Kế bên có một nhà nhỏ mái tôn làm căn bếp, tít đằng sau là nhà tắm. Khoảng sân trước rất rộng, có cái ao nuôi cá nằm bên tay phải, trồng hàng dọc cây điều cành nhánh sum suê. Bên dưới người ta dựng rạp, đặt mấy bàn cho người tới viếng ngồi.

Nhìn chung thì cũng kha khá bà con, cô bác, gia quyến đang ở đây. Đám tang Công giáo nên cúng kiếng khá đơn giản. Trong nhà trước đã đặt sẵn quan tài đậy kín nắp, bốn góc tường tẩm dầu hôi.

Em cùng mấy khứa làm chung ôm vòng hoa vào. Chào đón bọn em là một con chó mực trông đã già nhưng sủa vẫn hăng lắm. Có người nhà ra, nó mới chịu yên. Gia quyến của đội trưởng ai nấy mặt buồn rười rượi, mắt đỏ hoe, cúi đầu cảm ơn.

Em cùng các khứa đốt nến, bày tỏ lòng thành kính. Xong xuôi, bọn em ra ngoài. Trên bàn có cơm với bánh mì đơn sơ và ít rượu trắng. Mà tâm trạng nào để dùng bữa nữa, bọn em chỉ ngồi hồi tưởng về người anh đã khuất bằng những câu chuyện úa màu thời gian.

Trời chuyển màu xanh tím u tối. Không gian lúc này đìu hiu mà lành lạnh, tiếng khóc rền rĩ vọng đến tai làm lòng em buồn tênh.

Lúc này, có mấy người hàng xóm tới viếng rồi vào bàn ngồi gần em, chung với mấy ông bác sống quanh đây. Em nghe phong thanh họ nói lí nhí, chắc do sợ động chạm. Họ bàn về dạo trước, trong họ của đội trưởng đã có hai người mất. Khởi đầu là ông nội của ổng cách đây nửa năm, qua đời do bệnh ung thư. Rồi tiếp đó là một người bác của đội trưởng, nhà ở Gò Vấp, mới hai tháng trước thôi, nguyên nhân bởi đột quỵ.

Mấy người hàng xóm cho rằng ông nội của đội trưởng mất vào ngày trùng tang. Nhưng vì cả họ ai cũng theo đạo Chúa nên mới không để tâm vấn đề đó, chẳng nhờ thầy pháp xem ngày giờ mất; do đó dẫn tới việc ông nội đang kéo các thành viên trong họ đi theo…

Em nghe vậy mà thấy vừa ly kỳ lại vừa rùng mình. Trùng tang thì em biết từ lâu, nhưng chưa rõ nó có thật hay không thôi. Mà hễ cứ sợ sợ vào là bụng em nao nao, cảm giác buồn ẻ trỗi dậy mãnh liệt.

Kể đến đây xấu hổ thật sự các bác ạ. Đi viếng tang mà thế này thì em thấy tội lỗi lắm, nhưng nó cũng là một sự kiện trong câu chuyện em đã trải qua nên chia sẻ luôn.

Em rời bàn đi ra phía sau thì bắt gặp một thằng nhóc tầm 8 - 9 tuổi gì đó, là con cháu trong nhà. Em hỏi nó chỗ đi ẻ ở đâu.

Thằng bé đáp gọn lỏn: "Ra bụi cây đi!".

Em thắc mắc không lẽ ở đây chẳng có nổi bồn cầu à? Nó nói với giọng điệu ngây ngô mà hù dọa. Nó bảo dưới bồn cầu có con ma chuyên thò tay lên mỗi lúc ai ngồi ẻ, những cục cớt rơi xuống là nó nhặt liền rồi bóp nát tày quầy.

Em phì cười ha hả, trên đời làm gì có con ma bẩn bựa như thế? Ma cũng cần có tiêu chuẩn và lòng tự tôn, đừng nên bịa tào lao! Em buộc thằng bé phải chỉ nhanh lên, em ẻ đùn tới nơi là phóng uế thẳng lên đầu nó luôn đấy.

Thằng bé gật gù như kiểu "hóa ra chú chọn cái chết". Nó hướng dẫn cho em đường tới bồn cầu - nơi mọi chuyện bí hiểm chính thức bắt đầu…


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Gặp Họa Trùng Tang - Phần 6

 Phần 6: Sự Hy Sinh Của Chó Mực & Bí Ẩn Trùng Tang Hôm nọ kể tới đoạn tự dưng nghe con chó mực nó tru hú thấy mà gớm, mọi người và em mớ...