Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

Gặp Họa Trùng Tang - Phần 6

 Phần 6: Sự Hy Sinh Của Chó Mực & Bí Ẩn Trùng Tang



Hôm nọ kể tới đoạn tự dưng nghe con chó mực nó tru hú thấy mà gớm, mọi người và em mới đi tìm nó thử, thì phát hiện điều lạ thường trong ao nước… Tiếp nào:

Hình như... là ai đó...

Tim em đập bùm bụp như đấm bốc, chung quanh là những tiếng la hét thất thanh. Lẽ nào lại xui rủi tới mức có người bị đuối nước trong ao?

Em không dám tiến tới vì chả biết độ sâu của ao ra sao, còn mấy ông bác thì nhảy "ùm" xuống ngay. Ở trên bờ, em với vài người nữa cầm đèn pin cật lực soi xuống giúp cho thấy rõ.

Hóa ra nước trong ao chỉ cao tới gần ngực thôi. Tổng cộng là ba người xuống đó tiếp cận "nạn nhân". Nhưng hình như không phải, sắc mặt ai nấy nhanh chóng thay đổi, từ lo lắng chuyển sang ngơ ngác.

Thứ họ vớt được chỉ là một bộ áo sơ mi trắng và chiếc quần tây đen học sinh, trên có phù hiệu đề tên "PVT" - là thằng bé học lớp 9 nhà này, con út của ông đội trưởng. Chẳng ai hiểu nổi sao quần áo đồng phục đi học của nó lại nằm dưới ao. Hơn hết, rõ ràng ban nãy nhìn lềnh phềnh rất giống một người trôi trên mặt nước, đâu phải chỉ mỗi bộ đồ xẹp lép như này…

Vài người liền ngoặt vào nhà tìm thằng út, em cũng tò mò bám theo hóng luôn.

Vừa tới gần phòng ngủ, em đã nghe ngay giọng nó to mà rõ lắm, y hệt đang nói chuyện với ai đó. Nội dung thật sự khiến em lẫn những người chung quanh tái mặt: "Ba ơi, ba đừng bắt con... Ông cố, ông cố đừng bắt con mà, con còn nhỏ lắm…"

Nguyên văn là như vậy. Em vẫn nhớ như in do quá ấn tượng với câu đó, giống hệt tình cảnh một người sắp chết đang van xin những kẻ có thể tha mạng cho mình vậy.

Đèn phòng bật sáng, mọi người nhanh chóng bu lại gần giường. Thằng bé đang mê man nói mớ. Trời lạnh vậy mà mồ hôi túa ra đẫm trán nó, tay chân cũng ướt nhẹp, nhìn cứ như mới ở dưới nước ngoi lên vậy.

Có ai đó xì xào: "Đầu hôm thấy nó khỏe bình thường, sao giờ da dẻ xanh lét rồi?".

Mọi người xúm vào lay gọi, đánh thức thằng út dậy. Nhưng nó vẫn trong trạng thái không khác gì bị mê sảng, mồm ú ớ chẳng còn nghe rõ câu từ. Ngỡ rằng thằng bé bị trúng gió, có người lật đật mang dầu nóng vào cạo gió cho nó. Tuy nhiên, tình hình không có gì thay đổi, thậm chí thằng bé còn vã nhiều mồ hôi hơn.

Bấy giờ, phía ngoài ao nước lại phát hiện ra một điều dị thường. Một bác nọ đã tìm thấy con chó mực, nhưng nó chết rồi.

Nó nằm mắc kẹt trong mớ cây kèo nèo ở rìa ao. Mọi người vớt lên, lông nó ướt sũng, bốn chân duỗi thẳng, cứng đơ như que gỗ tới mức có thể dựng nó đứng lên được luôn. Nhưng kỳ lạ thay, hàm răng nó đang ngoạm chặt một miếng vải xô trắng (loại vải chít khăn tang).

Không ai rõ nguyên nhân là gì, đầu óc ai nấy đều rối tung beng.

Tuy vậy, sự tập trung lúc này của mọi người dĩ nhiên vẫn là dành cho thằng út. Thấy tình hình thằng bé không khởi sắc, ai nấy cuống cuồng lấy xe đưa nó đi bệnh viện huyện ngay trong đêm.

Ồn ào quá nên thằng Hậu bạn em nãy giờ cũng đã tỉnh giấc. Nó nhìn chuỗi sự kiện đang xảy ra mà phân tích: Có vẻ như quả "trùng tang" của nhà này thật sự rất nặng, tới nỗi người trước chưa xuống huyệt đã muốn "bắt" người tiếp theo đi…

Nhưng xem chừng số thằng út vẫn còn chưa tận. Chính con chó mực đen đã "thế mạng" cho thằng bé.

Rất khó để lý giải tường tận chuyện gì đứng đằng sau, tuy nhiên có thể phỏng đoán: con chó mực đã sống lâu năm, tính linh của nó đủ cao để biết cách cứu chủ nhân. Khả năng lúc con chó tru tréo, là nó đang tìm cách thương lượng với ông đội trưởng hoặc ông nội của ổng (người chết đầu tiên), để giữ mạng cho thằng út.

Nhưng do không đạt được thỏa thuận, con chó mới phải tha áo quần của thằng bé vứt xuống ao, rồi tự quyên sinh như một cách "ve sầu thoát xác" để qua mặt những kẻ muốn bắt thằng bé đi…

Đó là tất cả những gì thằng Hậu suy đoán dựa trên kiến thức tâm linh của nó. Sau này em được biết một chuyện, và nhờ chi tiết đó mà tính logic trong suy luận của thằng khứa càng được củng cố (nên em mới đưa vào đây kể cho các bác nghe): Thằng út lớn lên cùng con chó mực, trong nhà này "hai đứa nó" thân thiết với nhau như hình với bóng… Đâu ai muốn bỏ mặc bạn mình phải không các bác?

Quay lại diễn biến đêm đó, cả đêm em và thằng Hậu đều chập chờn, không tài nào chợp mắt nổi. Trong người bức bối cực kỳ, vừa mệt mỏi lại vừa nặng nề.

Trời gần sáng thì bọn em thấy thằng út được đưa về. Nghe mọi người bảo bác sĩ khám xong kết luận sức khỏe nó hoàn toàn bình thường, cả đêm qua cũng chỉ truyền chai nước biển cho nó thôi.

Dù vậy, nhìn thằng bé cứ lơ ngơ, ngao ngáo, mất hẳn vẻ hoạt bát thường ngày thì người nhà cũng tự hiểu là y học không xác định được "bệnh" này rồi. Hơn nữa, thi thoảng nó lại nhắc tới ba và ông cố rồi ré lên đầy sợ hãi. Người nhà nghi có vấn đề tâm linh nên mới xin đưa về sớm…

Gặp Họa Trùng Tang - Phần 5

 Phần 5: Tiếng Chó Tru & Hố Bom Khô Cạn



Thấy bọn em có biểu hiện bất thường, người trong nhà chạy ra hỏi thăm. Nhưng em lẫn thằng Hậu đều trong trạng thái sợ sệt, đầu óc rối bời, không thể kể hay diễn đạt rõ ràng.

Khó ở chỗ, đây là tang sự nhà người ta, chẳng lẽ lại nói với gia quyến là hai thằng đang bị chính chủ nhà ám? Chắc chắn họ không tin mà còn chửi cho vuốt mặt không kịp.

Thế nên bọn em lựa chọn cách tối ưu là giữ im lặng, rồi đưa ra cái cớ rằng em không khỏe cho lắm, chưa đi được, xin ở lại thêm...

Bị ám ảnh bởi những gì liên quan tới ông đội trưởng, hai thằng nép vào một xó cuối rạp. Lúc này, chỉ cần nhìn thấy cỗ quan tài thôi cũng đủ làm bọn em "sang chấn tâm lý".

Tạm thời hai thằng án binh bất động nghĩ cách. Bọn em không giải thích được ngọn ngành, nhưng linh tính mách bảo ra ngoài kia gặp nguy hiểm tới mạng sống là chắc chắn rồi, đành ở yên thôi.

Mà ở yên tới bao giờ đây? Giờ đã lỡ vướng vào tâm linh, người trần mắt thịt thì gỡ làm sao?

Bắt gặp bé Uyên, bọn em gọi lại ngay. Có thể nói con bé là người duy nhất lúc này em và thằng Hậu có thể giãi bày. Nghe xong chuyện, Uyên liền trấn an. Trông đỏng đảnh thế thôi chứ bé nó tử tế, dễ thương kinh.

Uyên bảo đây không phải là lần đầu tiên có người phạm đất "ông Hổ". Nhưng gặp những vấn đề như bọn em thì lạ lùng quá sức, chẳng dám vội kết luận. Uyên nói lát nữa có Cha xứ ở nhà thờ sang đây đọc kinh cầu nguyện, hãy thử nhờ ngài xem sao.

Đúng như lời em gái xinh, tầm 8 giờ, một đoàn người tới trước cổng nhà. Tất cả đều ăn mặc trang trọng, lịch sự. Em với thằng Hậu như cá gặp nước, chạy ào ào ra hỏi xem ai là Cha xứ để xin được nói chuyện riêng.

Người nhà đội trưởng không khỏi thắc mắc, lẫn chẳng mấy vui vẻ trước hành động mang tính lỗ mãng của hai thằng. Tuy nhiên, Cha xứ bước ra và hỏi thăm bọn em. Gọi là "ông" thế thôi chứ trông vị này trẻ lắm, còn đẹp trai nữa.

Rời khỏi đám đông, chỉ còn em, thằng Hậu và Cha xứ cùng đứng dưới một gốc điều. Hai thằng thay phiên thuật lại những gì đã ập tới. Đôi mắt của Cha xứ thể hiện rằng ngài muốn lên tiếng, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ tới khi bọn em kể xong mới đáp lại.

Em nhớ mang máng lời Cha là những chuyện thế này phải các vị được ơn đặc biệt từ Chúa Ba Ngôi hay sao ấy trao cho thì mới giải quyết được. Cha sẽ liên hệ thử một số thầy để hỏi xem. Trước mắt, tạm thời giữ kín chuyện này, tránh để gia đình đội trưởng biết kẻo gây hoang mang.

Em và thằng Hậu lo lắng nhìn nhau rồi bèn xin số điện thoại của Cha xứ, ngài cũng có ý như vậy. Sau khi đã trao đổi thông tin liên lạc, hai thằng cảm ơn. Cha xứ thì lịch thiệp chào bọn em rồi vào nhà đọc kinh. Tới trưa, đoàn người ấy rời đi. Em và thằng khứa đành ăn nhờ ở đậu mà chờ tin tức.

Nguyên nhân nữa khiến bọn em chắc chắn mình đang bị ám là những biểu hiện bên trong xuất hiện ngày một rõ. Cả hai đều uể oải, nhức mỏi chân tay và cảm thấy sợ ánh sáng lạ thường. Từng tiếng đồng hồ lẳng lặng trôi qua. Hai thằng nằm trên võng chẳng còn chút sức sống.

Dù gì bọn em cũng đáng tuổi con cháu trong nhà. Gia quyến của đội trưởng ngỡ hai thằng đi viếng tang trúng khí lạnh thành thử bị bệnh nên quan tâm lắm. Có vài bác còn đi mua thuốc, nấu cháo cho nữa...

Nhoáng cái đã xế chiều, mưa lại rơi nặng hạt, trời nhanh tối như hôm qua. Em được hay tin sáng sớm mai sẽ cử hành động quan. Em và thằng Hậu cho rằng đấy là một dấu hiệu tốt. Biết đâu chôn xuống ba tấc đất rồi thì ông đội trưởng không ám bọn em nữa, chỉ sợ lại không di quan được như mấy câu chuyện kinh dị...

Về phía Cha xứ, hoàn toàn chưa có cuộc gọi nào từ ngài. Tuy thế, theo phỏng đoán của em, mọi chuyện sẽ không thể sớm chấm dứt nếu không có sự kiện tiếp theo, cụ thể như sau:

9 giờ tối, lúc ấy ngoài hiên vắng tanh, rạp cũng trống trơn. Mọi người tập trung hết trong nhà để đọc kinh. Thằng Hậu mệt nên đã ngủ trước. Em thì tính làm xong điếu thuốc cũng đánh giấc luôn.

Bỗng, em nghe tiếng chó đâu đó tru lên từng hồi kéo dài, nghe thê lương mà ớn lạnh hết cả người. Tưởng chừng chỉ một tiếng, nhưng cách mấy phút sau, âm thanh ấy lại vang lên. Em từng nghe ông bà xưa kể, chó tru đêm muộn là báo hiệu xui rủi, hoặc có loài ma quỷ nào đó mà chó không đủ khả năng xua đuổi.

Tò mò, em bèn rời khỏi võng. Cũng lúc này, từ trong nhà có mấy người đi ra, tay cầm đèn pin ngó ngó, nhìn nhìn. Thấy em chưa ngủ, một bác liền hỏi sao còn thức. Em đáp là nghe tiếng chó rên ghê quá không ngủ được.

Bác ấy lẫn mấy người xung quanh đều lấy làm lạ. Họ bảo đúng là tiếng con chó nhà này không lẫn đi đâu được – chính là con chó mực đen thui xuất hiện ở đoạn đầu em kể ấy. Nó quả thực có hay tru tréo, nhưng chỉ thi thoảng thôi chứ không dai dẳng, não nề tới vậy.

Trong bóng đêm, em cùng vài người đi tìm con chó, chủ yếu muốn biết nó bị làm sao.

Ban nãy thì tru, bây giờ đi kiếm nó lại im ỉm? Men dọc theo bên hông nhà rồi vòng ra tít đằng sau, soi đèn qua lại một lúc, vẫn chẳng ai thấy con chó đâu cả. Em cùng mọi người quay trở lên trên, đi dọc mép rạp rồi tới gần chỗ ao nước. Còn mỗi nơi ấy là chưa tìm thôi.

Từ đầu đến giờ, em đi song song nói chuyện phiếm với ông bác kia. Tiện mồm, em mới hỏi bâng quơ cái ao trông cũng to, đào lâu chưa?

Em nhớ như in, ông bác ấy cười phì một tiếng rồi bảo: "Đào từ thời chiến".

Em nghe mà ngơ ngơ.

Ông kể, quân địch hồi trước thả bom vùng rừng biên giới này dữ dội lắm, bom rơi xuống đâu là để lại hố ở đó. Cái ao này thực ra là một hố bom khô cạn, tồn tại từ trước cả khi căn nhà này được xây. Sau thì người ta cải tạo lại, bơm nước vào biến nó thành ao nuôi cá. Mọi việc đều do chính tay ông đội trưởng làm.

Nghe tới đây, tự dưng em cứ thấy ghê ghê.

Vẫn còn chưa thoát khỏi cảm giác rùng mình trước nguồn gốc của cái ao thì bỗng, em nghe tiếng người la thất thanh ở phía đằng trước.

Em chồm tới. Qua luồng ánh sáng đèn pin, một thứ gì đó đang nổi lềnh phềnh trong ao cá...

Gặp Họa Trùng Tang - Phần 4

Phần 4: Giấc Mơ Ăn Não & Con Xe Số 4



Lúc đấy, tự nhiên em nghe tiếng gọi bên tai. Cảm giác có người nào đó đang đứng ở đầu võng nhìn xuống, nhưng em không làm sao gượng dậy nổi để coi là ai, chỉ có thể ú ớ hỏi: "Ai đó!?".

Người này vừa cười vừa đáp, đại loại là: "Mới cách vài ngày Tết không gặp mà quên tao rồi à Hoàng?".

Da gà của em chốc chốc nổi lên từng cục, chạy dài từ gáy xuống tới tay. Mé ơi! Là giọng ông đội trưởng chứ ai vào đây nữa?! Nhưng rõ ràng ổng chết rồi cơ mà???


Chưa kịp hoàn hồn, ông đội trưởng đã thò tay xuống chộp lấy cổ tay em. Da ổng lạnh một cách khủng hoảng. Lập tức như có một dòng khí chạy rần rần trong người em, khí đi tới đâu, nội tạng như đóng băng tới đó.

Bấy giờ bỗng nhiên em đã trở người được, em ngước lên nhòm. Cảnh tượng hãi hùng lúc đó chỉ khiến em ước gì mình bị mất thị giác tạm thời.

Ông đội trưởng vẫn mặc nguyên bộ quần áo bảo hộ phản quang như thường nhật, nhưng máu me ướt nhẹp khiến nó chuyển hoàn toàn sang màu nâu đỏ đậm. Máu ra nhiều phát khiếp, chảy ròng ròng từ tay ổng xuống, tràn đầy ngực em luôn.

Mà bấy nhiêu cũng chưa đủ hạ gục tinh thần một thằng lì đòn như em, cho tới khi cái nón bảo hộ trên đầu ổng đột ngột rơi xuống. Theo phản xạ, em cúi nhìn vào thì thấy trong lòng nón ngập não người nhũn nhũn, trắng hồng, bốc mùi tanh ngấy.

Em tá hỏa vùng lên. Ngay lập tức, ông đội trưởng úp nguyên cái nón vào mặt em, cả mớ não mềm văng thẳng vào chiếc mồm đang há ra la ó của em. Đệt, lần đầu tiên em được trải nghiệm cảm giác của mấy con zombie thắng đời 1-0: não người hóa ra có vị bùi bùi mà béo ngậy???

Em thấy gớm quá, móc họng phun ra hết, dùng hết sức bình sinh bật dậy khỏi võng, đẩy mạnh ông đội trưởng ra mà tháo chạy. Bốn bề tối đen như mực, tiếng cười ha hả của ổng lặp lại sau lưng lúc xa lúc gần, chẳng rõ bây giờ ổng đã biến thành cái quái gì mà kinh dị quá thể.

Chợt em thấy xa xa chục bước chân lóe lên ánh sáng đỏ. Tia hy vọng đây rồi!

Là đèn xe! Thằng Hậu đang ngồi trên con Wave Tàu quen thuộc, ngoảnh đầu lại, không ngừng vẫy tay hô hoán em nhanh lên.

Em phóng tới, leo ngay lên yên. Khó hiểu vãi? Xe thường ngày đâu có yếu thế này? Thằng Hậu kéo ga hết cỡ mà xe vẫn không nhích lên được bao nhiêu. Em nhìn vào đồng hồ xe, hóa ra đèn số 4 đang sáng. Em chửi liền: "Đề ba mà để số 4!?".

Nhưng dường như thằng Hậu không nghe thấy, khứa cứ vít ga trong vô vọng. Em vẫn nhìn chăm chăm vào số 4, rồi bất giác quay sang nhìn ngang.

Một con xe đầu kéo đang rầm rập hung hăng lao tới với tốc độ bàn thờ. Trong khoảnh khắc đó, em kịp nhìn thấy người ngồi sau vô lăng... là ông đội trưởng!

Em cùng thằng Hậu réo lên như vịt.

Á!... Em ngồi bật dậy, mắt láo liên dòm quanh.

Cảnh vật còn lờ mờ trong màn sương sớm. Ố, thì ra em vừa gặp ác mộng. Nhưng lúc đó em vẫn chưa tin mình vừa thoát khỏi một giấc mơ chân thật và khá logic đến thế. Em đưa tay sờ soạng liên tục trên thân thể mình rồi tự tán vào mặt vài cái thật mạnh.

Em nhìn điện thoại, mới hơn 5 rưỡi sáng một chút, rồi ngó qua thằng Hậu. Bấy giờ, em chợt phát hiện khứa đang nói mớ gì đó. Em rời khỏi võng, ghé sát tai lại nghe.

Thằng Hậu luôn miệng lẩm bẩm: "Anh Chánh ơi tha cho em, anh Chánh ơi...".

Chánh là tên ông đội trưởng chứ còn ai nữa!? Em vung tay tán thẳng vào mặt thằng khứa một cú giòn tan kêu cái "chát". Mặt khứa từ xanh ngắt chuyển sang đỏ loét như đèn tín hiệu, in hằn 5 dấu ngón tay. Thanh niên bừng tỉnh giấc tức thì.

Ngồi ôm mặt lơ ngơ vài phút, thằng Hậu ríu rít cảm ơn em vì đã "cứu mạng" khứa. Nó cứ ngỡ là bị ông đội trưởng bắt đi luôn rồi...

Em gặng hỏi. Nghe xong những gì thằng khứa chiêm bao thấy, em chết trân như cột nhà luôn. Các bác có bao giờ gặp hiện tượng mơ cùng một giấc mơ với người khác chưa? Đây chính xác là lần đầu tiên em gặp trường hợp tâm linh như thế.

Bởi vậy em hoang mang cực độ. Nghi ngờ chuyện này liên quan đến yếu tố tâm linh nặng đô chứ không còn đơn giản nữa.

Thằng Hậu lúi húi thu dọn đồ đạc. Khứa muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Nhưng em cản lại. Em lập luận rằng lỡ như giấc mơ đó là điềm báo, nếu hai thằng xuất hành hôm nay thì sẽ phải lãnh lấy hậu quả là nằm dưới bánh xe đầu kéo thật thì sao?

Thằng khứa bảo chỉ cần lái thật chậm như đi bộ thì chắc chắn an toàn. Em cười trừ, thiếu gì trường hợp đi bộ hay nằm trong nhà cũng bị chết bất đắc kỳ tử đấy thôi. Tóm lại, tuy em phản bác thằng Hậu kịch liệt, nhưng thâm tâm chính em cũng rất muốn "cút" khỏi đây càng sớm càng tốt.

Hơn 6 giờ sáng, mặt trời vẫn chưa thấy đâu. Thằng Hậu dắt chiếc xe băng qua đám khói lạnh mờ mờ từ ao cá bốc lên. Nhà người ta đang có tang nên dắt xe ra tới cửa mới đề máy sẽ lịch sự hơn. Em ngồi lên yên xe, cài quai nón bảo hiểm mà trong lòng cứ bất ổn thế nào không tả được...

Chợt, thằng Hậu "á" lên một tiếng làm em chú ý. Tay nó chỉ trỏ. Em nhìn theo mà cũng lạnh sống lưng ngang.

Y hệt như trong giấc mơ, đèn số 4 đang phát sáng! Thằng Hậu lắc đầu liên tục, nãy giờ mải sợ không để ý, xe còn số thì lý nào lại dắt đi mượt mà thế được?

Thằng khứa liền nhào tới đẩy thử, quả nhiên xe khựng lại cái kịch do còn số. Cả hai hoang mang tột độ, không thể nào lý giải nổi chuyện quái quỷ gì đang xảy ra.

Nhưng em loáng thoáng hiểu: Số 4, phải chăng là "Tử"?

Bỗng nhiên, một cảm giác có ai đó đang nhìn trộm mình lại hiện lên trong em. Em xoay mặt nhìn về phía sau.

Ôi vãi...! Tay chân em rụng rời liền. Cặp mắt em dừng lại ngay ở di ảnh của ông đội trưởng một cách không hề có chủ đích.

Cặp mắt trong ảnh của ổng cũng y hệt đang nhìn chằm chằm vào em và thằng Hậu.

Hai thằng hét lên rát họng, nhảy đổng khỏi xe.

Gặp Họa Trùng Tang - Phần 3

 Phần 3: Ông Hổ Giữ Chân


Quả nhiên hiệu nghiệm thần kỳ thực sự. Hai thằng đi một lúc đã thấy ánh đèn, chính xác là từ nhà đội trưởng. Em cùng thằng Hậu mừng quýnh quýu cả lên, lật đật vô trong, không quên chỉnh áo lại cho đúng.

Vừa mới băng qua gốc cây gần tới rạp, hai thằng bỗng bị chặn đường bởi một em gái.

Em nó tên Uyên, năm ấy 19, 20 gì ấy không nhớ nữa mà xinh vãi; da phải gọi là trắng mướt mườn mượt như đồ giả vậy. Em Uyên là con cháu họ nhà đội trưởng. Nôm na thế thôi, sau này có chuyện khác về bé ấy em sẽ kể chi tiết hơn.

Lúc đó không hiểu tại sao mà nhìn mặt con bé căng như dây đàn. Em chưa kịp lên tiếng là Uyên đã dò xét em với khứa Hậu không khác gì tội phạm, hỏi ra ngoài kia làm gì.

Có yếu tố gái gú vào thì sĩ diện dâng cao "đỉnh nóc, kịch trần", em đâu thể nào bảo đi ẻ được! Em tính nói đi hóng gió cho lãng tử thì thằng Hậu đã nhảy vào mồm, kể toạc toàn bộ sự thật.

Bỗng, mặt bé Uyên xanh rờn. Nó lớn tiếng hỏi sao lại ra ngoài đó ẻ, trong này cũng có toilet kia mà?!

Volume của con bé to tới mức mấy chú, bác gần đó đều nghe thấy làm em quê không biết giấu mặt vào đâu… Em liền vội trình bày là đã có một thằng nhóc chỉ dẫn em ra đó.

Uyên tiếp tục gặng hỏi đứa bé em thấy trông thế nào. Hiển nhiên em không mô tả rõ được, do lúc ấy buồn ẻ thì còn quan tâm gì nhiều đâu?

Chợt, Uyên tặc lưỡi rồi nhìn về phía đêm đen một cách nghiêm trọng. Con bé thì thầm nói một mình, đại loại là làm gì có đứa con nít nào tầm tuổi em kể ở quanh đây? Đột nhiên, Uyên quay đầu lại, nói rõ to rằng em với thằng Hậu mau rời khỏi đây đi, đoàn của cả hai đã về hết lúc nãy rồi.

Một cảm giác nao nao lạ kỳ bỗng hiện lên trong em. Em mơ hồ, thằng Hậu cũng ngờ ngợ. Nhưng chưa gì đã bị ma dẫn đường, cũng tại thế mà em với khứa Hậu mới muộn, tiếp tục nán lại đây dường như sẽ lành ít dữ nhiều…

Giờ đã hơn 6 rưỡi tối. Chào người nhà đội trưởng xong, hai thằng leo lên xe ngay.

Bất thình lình, sấm trên trời đánh "uỳnh" một phát lớn khủng khiếp như bom C4 nổ, tới nỗi ai nấy đều giật tung mình. Chưa dừng ở đó, mấy tia sét sáng lóa nối nhau rạch tan nát bầu trời, cảm tưởng chỉ cần ngáo ngáo ra ngoài kia là chắc chắn bị điện giật thành thịt nướng mọi ngay.

Em với thằng Hậu tuy rén nhưng vẫn muốn lên đường. Tuy nhiên, trong tích tắc, mưa đột ngột xả xuống ào ào như vỡ đập.

Người nhà đội trưởng bèn chạy ra giữ xe, bảo hai thằng em vào trong nhanh lên, đợi tạnh mưa hẵng đi, còn không thì cứ ngủ qua đêm đừng ngại. Ngược lại với tất cả, bé Uyên xua tay liên tục bảo không sao đâu, nó nói sẽ lấy áo mưa cho mượn mặc mà về. Dĩ nhiên ngay sau đó, bé bị người lớn mắng te tua.

Nhưng giá như lúc đó chịu nghe lời ẻm thì tốt rồi… Mà hai thằng nào biết mối nguy hiểm đang rình rập, chưa kể trước sự nhiệt tình từ phía mọi người, làm sao từ chối đây… Thế là em cùng thằng Hậu đành quay xe, vào lại trong rạp.

Ngoài trời, mưa to dã man con ngan, hạt nào hạt nấy chắc phải bằng hạt nhãn. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, đã hơn hai tiếng đồng hồ mà mưa vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm.

Em với thằng Hậu không ngồi yên được, lòng bồn chồn vẫn muốn đi khỏi đây. Cứ vài phút, hai thằng lại đứng lên bước tới cuối rạp rồi vòng lên phía trên.

Khi đó Uyên bưng đồ ngang qua. Bắt gặp bọn em, bé lắc đầu bảo có đi vòng vòng cũng chẳng ích lợi gì đâu, bị "ông Hổ" cùm chân thật rồi…

Hai thằng nghe vậy hoàn toàn không hiểu, bèn hỏi ngay "ông Hổ" là như thế nào. Có lẽ sợ mọi người gần đó nghe thấy, bé Uyên đáp vội vã, lí nhí trong mồm.

Nó kể hai chục sào đất ở sau kia là của ông Hổ. Đất đó rất độc, phạm vào rồi Thần không dễ tha cho đâu. Sơ lược tất cả những gì bé Uyên nói chỉ có thế. Để tránh lan man thì sau này ở một câu chuyện khác, em sẽ kể rõ hơn cho các bác nghe về mảnh vườn ly kỳ ấy…

Tóm lại, ý của Uyên là em đã ẻ ở nơi không nên ẻ, gây sự ô uế, sớm muộn gì cũng phải lãnh lấy hình phạt.

Tuy vậy, lúc đó em lẫn thằng Hậu đều đếch tin, há mồm cười hề hề, bảo mưa gió là chuyện của trời cao chứ ông Hổ nào tạo được mưa mà giữ chân ai. Hai thằng còn trêu em gái xinh nữa. Uyên lườm một phát, xong con bé ngoảnh mông đi luôn.

10 giờ đêm, mưa đã vơi bớt, ngoài rạp không còn bóng người. Hàng xóm đều về hết, chỉ còn lại các thành viên trong dòng họ cùng vài giáo dân tập trung trong nhà đọc kinh cầu nguyện.

Em và thằng Hậu không muốn phiền ai nên thấy bên hông nhà có mắc sẵn võng, cả hai xin nghỉ ngơi ở đấy cho gọn. Chỗ này mái hiên kiên cố, mưa không lọt, nhưng lạnh khiếp. Em cuộn tròn trong võng, đắp thêm cái chăn cũng chẳng đỡ là bao.

Thằng Hậu nằm cái võng trên đầu em. Khứa vừa đạp chân vào vách đưa võng, vừa nhắc lại chuyện bé Uyên.

Bây giờ hai thằng vẫn còn cười khằng khặc, mặc cho đã trải qua việc bị ma giấu. Nhưng tính em lẫn thằng Hậu đều lì đòn, coi chuyện đó như lặt vặt, xem thường những cảnh báo từ Uyên. Hai thằng cho rằng sáng mai về thành phố rồi thì "ông Hổ" chỉ còn là cái tên.

Nhưng lầm thật. Nó đang tới… Rất gần rồi…

Gặp Họa Trùng Tang - Phần 2

Phần 2: Tiệc Buffet Của Cá Trê & Bị Ma Dẫn Đường





Băng qua mấy gốc mít thì em đến nhà xí. Những tấm tôn rỉ sét kết vào nhau làm vách và mái, nằm dưới một tán cây lòa xòa. Phải nói là quanh đây nó tối hù với âm u tởm lợm thế nào ấy.

Em mở đèn pin điện thoại rồi nhè nhẹ đẩy cửa. Hiện ra một cái bồn cầu loại ngồi xổm mà còn màu đỏ trông dị vãi, dưới lỗ nước ngập lên tới gần viền. Chắc hẳn vùng này dạo đây mưa gió, nước mới chưa thoát hết.

Nhưng khi cơn buồn ẻ ập tới thì không còn gì trên đời này quan trọng nữa. Em ngồi xuống và tận hưởng cảm giác sướng tê tái không thua gì vua chúa. Chẳng hiểu nay em ăn phải gì mà phọt xong một hiệp vẫn chưa hết quằn bụng.

Mấy tấm tôn bao quanh nhà xí dựng dạng hờ hờ chứ không cắm sát xuống đất, nó có nhiều khoảng trống cao cỡ gang tay. Bất chợt có cơn gió lùa qua những khe đó, tạt thẳng vào khiến bờ mông em lạnh cóng. Một cảm giác chill chill nhưng đầy bất an.

Em vô ý soi đèn tới đằng trước, nhìn mấy bụi cỏ uốn lượn mà tưởng tượng ra hình đầu người đang áp mặt xuống đất nhìn em ẻ, hãi méo chịu được. Em cố gắng rặn hết sức cho nhanh thoát khỏi chốn ghê rợn này.

Bỗng, em chợt cảm giác một luồng hơi lạnh từ bên dưới bốc lên. Không lẽ, thứ thằng bé đề cập đang thật sự tới gần???

Em nuốt nước bọt, hai chân nhón cao, từ từ lia đèn pin xuống dưới. Đập vào mắt em là cảnh tượng tới gặp ác mộng em cũng chẳng dám hình dung. Một cái gì đó trông như cánh tay đen mà cực kỳ bóng bẩy đang vùng vẫy giữa mớ sịt của em, chính xác là nó đang phá cho cớt mềm nhão ra rồi đớp lấy đớp để.

Em hoảng quá ré lên như heo bị chọc tiết, rồi chẳng kịp kéo quần mà phi thẳng ra khỏi nhà xí với tốc độ ánh sáng.

Em vừa chạy vừa run nên được một đoạn là chân cứng đơ luôn. Nấp tạm sau bụi cây, em thở hồng hộc, đồng thời hái mấy cái lá chùi vội djss, kéo lại quần, cũng không quên chăm chăm mắt về phía nhà xí ẩn khuất sau cỏ cây.

Ôi sợ vãi tèo, sao trên đời có loài ma quỷ mà bựa lầy lại manh động thế nhỉ? Chưa 6 giờ tối cơ mà?

Được một lúc em cũng bớt hãi. Lý trí quay về, em không tin mình đã gặp ma. Em bèn vén mấy đám cỏ, tiếp cận cầu tiêu với hy vọng xác định chính xác thứ mình đã gặp là gì…

Đến gần nhà xí, em đạp cửa rầm một phát, nhanh tay pha thẳng đèn pin vào trông như cách pô-lít ập vô để triệt phá đường dây ma toé vậy.

Nhưng dĩ nhiên không có ma cỏ gì ở đây hết. Em há hốc mồm: ối thế là em thần hồn nát thần tính à? Trong bồn cầu vẫn còn tồn tại cái thứ đen đúa ban nãy, nhưng chính xác nó là một con cá trê to phải bằng bắp tay và đang thưởng thức tiệc buffet được chuẩn bị bởi em…

Dù vậy, cảnh đó vẫn trông kinh cực. Em lắc đầu ngao ngán, không hình dung nổi có cá trê sống trong hầm cầu cơ đấy?!

Còn đang nghĩ ngợi, bỗng tiếng gọi ai đó vang lên làm em giật mình. Là thằng Hậu, đi chung xe với em. Em ra ngoài ngó ngó nhìn nhìn mãi mới thấy bóng khứa đi lang thang về phía mình. Em chạy tới hỏi tìm có việc gì.

Khứa nói em đi ẻ lâu thế, tranh thủ còn về. Em không khỏi thắc mắc, sao gấp rút như thế?

Thằng Hậu liền bảo rằng bây giờ còn sớm, đi đường an toàn hơn, chứ tối tối bọn xe tải qua quốc lộ chạy ẩu lắm. Hơn nữa tang gia đang bối rối, nán lại thì mất công họ phải chuẩn bị chỗ nghỉ ngơi cho cả đoàn nữa…

Nghe hợp tình hợp lý, em tính quay vào trong thì thằng Hậu bảo chờ chút nó đi tè. Khứa ấy tới lùm cây cận kề rồi xả lũ. Xong xuôi, hai thằng cầm đèn trở vào nhà. Nhưng mọi thứ không dễ dàng như bọn em tưởng.

Trên cao tối hù, vạn vật đều đã chìm vào bóng đêm thăm thẳm. Quanh quanh cây cối um tùm, nhìn chỗ nào cũng như nhau. Cái vườn sau này vốn dĩ đã rộng, mà gặp cảnh lạc đường nữa thì như vô tận luôn.

Mãi một chập tìm lối mà chưa thấy hướng ra, em với thằng khứa quýnh quáng. Càng cuống lên khi cả hai đi mấy vòng vẫn cứ quay lại ngay chỗ nhà xí. Bấy giờ hai thằng run cầm cập, không phải vì sợ mà vì không khí lạnh quá.

Thằng Hậu thỏ thẻ vào tai em, nó lí nhí nói có lẽ cả hai bị ma dẫn đường rồi.

Vào tình thế này, em vẫn không tin, bác bỏ với lý lẽ rằng do lần đầu tới đây lạ nước lạ cái, bị lạc là bình thường. Cùng lắm chịu nhục một chút, la lên để người trong kia nghe thấy ra dắt bọn em vào.

Tán thành, thằng khứa cùng em vừa đi vừa hô la. Nhưng thật khó mà tin, chẳng có một tiếng phản hồi?!

Em và Hậu đi một chập lại quay về đúng chỗ ban nãy. Bốn bề không động tĩnh hay dấu hiệu nào từ con người, chỉ mỗi tiếng dế kêu rinh rít bao trùm…

Em đã bắt đầu thấy sờ sợ rồi. Thằng Hậu nghiến răng bảo rằng đã nói mà em không tin. Từ nhà ra đây cùng lắm vài chục mét thôi, thế mà gọi chẳng ai nghe, chứng tỏ cả hai đã thật sự bị ma che mắt, che mồm.

Thuở bấy giờ kiến thức tâm linh của em còn non cực, em bó tay chẳng biết phải làm gì, ngồi xuống ôm đầu bất lực.

Thằng Hậu ra đời sớm hơn em, nó có nhiều trải nghiệm. Khứa cố lấy lại bình tĩnh, đứng ngẫm nghĩ. Hồi sau nó vỗ vai em, nói là cởi áo ra, lộn ngược lại rồi mặc vào. Như thế thì ma mất dấu, không dẫn đường được nữa.

Em bán tín bán nghi. Khứa nói dạo trước nghe mấy ông bà lớn tuổi chỉ như vậy, cứ làm theo coi sao cũng đâu mất mát gì…

Gặp Họa Trùng Tang - Phần 1


Tác giả: Hoàng EZ

Phần 1: Gặp Họa Trùng Tang



Cái năm đó cũng là thời điểm Tết vừa qua như tầm này ạ, đầu óc còn đầy ắp bánh chưng, bánh tét mà đã phải quay lại với công việc.

Sáng đó, em đang uể oải chuẩn bị đồ đạc cho một ngày phụ hồ đầy căng thẳng thì bỗng nhiên nhận được cuộc gọi từ khứa làm chung. Khứa nói hôm nay không cần đi làm nữa! Em mừng vãi cả chày. Nhưng sau đó nghe lý do, tâm trạng em xoay chuyển như cái bánh tráng bị lật, chân tay rụng rời.

Ông đội trưởng của bọn em đã từ giã cõi đời lúc 4 giờ sáng nay. Nguyên do là vì mấy hôm rày ổng về nhà ăn Tết, nay trên đường lên lại thì bị tai nạn với xe đầu kéo, nghe bảo phọt cả tàu hũ ra ngoài… Chuyện xảy ra quá bất ngờ, công ty chưa kịp chuẩn bị, mà công trình cũng không gấp tiến độ nên sáng nay lính lác bọn em được tạm nghỉ.

Việc đội trưởng ra đi đột ngột làm em tưởng mình nghe nhầm. Mới hôm cuối năm tất niên, ông ấy còn cùng em hát bài "Gánh mẹ", vậy mà giờ đã ở hai thế giới... Mặc dù ổng rất hay chửi em, nhưng chung quy lại vẫn là một người anh đáng quý vô cùng.

Em đành ra net ngồi bắn Đột kích giết thời gian mà cõi lòng không ngừng nhớ về đội trưởng, mong muốn được đến thăm viếng, đốt cho ổng nén hương.

Và em đã được toại nguyện. Đến trưa, em nhận được cuộc gọi của khứa hồi sáng. Khứa nói sếp tổng báo tin là ai trong đội muốn đi viếng người đã khuất thì được nghỉ, một ngày công vẫn tính như thường. Sếp tổng em rất hào phóng, vả lại quan hệ giữa ổng và đội trưởng cũng khăng khít, hay đi karaoke chung nên không có gì lạ. Em được biết sếp tuy bận rộn nhưng cũng đang thu xếp thời gian đi viếng và hỗ trợ cho gia đình.

Đầu giờ chiều, em cùng anh em làm chung lên đường tới nơi cần đến bằng xe máy, ăn mặc đồ đen lịch sự. Nhà của đội trưởng ở Bình Phước, cách chỗ em hơn trăm cây số, nhưng khoảng cách đó cũng không dài bằng nỗi tiếc thương trong lòng em…

Đây là lần đầu tiên em đến nhà đội trưởng. Trong đoàn thì có khứa từng tới rồi nên không khó khăn gì. Đi vào một con đường đất đỏ gập ghềnh, hai bên là những đồng cỏ, xa xa là cánh rừng cao su bạt ngàn, phải đi một đoạn dài lắm mới bắt gặp nhà dân hoặc ai đó lái xe ngược chiều qua bọn em. Ở thời điểm này, khu vực đó chưa được phát triển như hiện giờ, heo hút lắm, đèn đường cũng vắng bóng.

Trời chiều chập choạng, bọn em tới nhà đội trưởng. Phía trước đã thấy treo lá cờ tang, nhưng là loại cờ của Công giáo với hai màu trắng - tím.

Chuyện xảy ra khá lâu rồi, trong trí nhớ của em thì đó là một ngôi nhà ống tương đối rộng và khang trang. Kế bên có một nhà nhỏ mái tôn làm căn bếp, tít đằng sau là nhà tắm. Khoảng sân trước rất rộng, có cái ao nuôi cá nằm bên tay phải, trồng hàng dọc cây điều cành nhánh sum suê. Bên dưới người ta dựng rạp, đặt mấy bàn cho người tới viếng ngồi.

Nhìn chung thì cũng kha khá bà con, cô bác, gia quyến đang ở đây. Đám tang Công giáo nên cúng kiếng khá đơn giản. Trong nhà trước đã đặt sẵn quan tài đậy kín nắp, bốn góc tường tẩm dầu hôi.

Em cùng mấy khứa làm chung ôm vòng hoa vào. Chào đón bọn em là một con chó mực trông đã già nhưng sủa vẫn hăng lắm. Có người nhà ra, nó mới chịu yên. Gia quyến của đội trưởng ai nấy mặt buồn rười rượi, mắt đỏ hoe, cúi đầu cảm ơn.

Em cùng các khứa đốt nến, bày tỏ lòng thành kính. Xong xuôi, bọn em ra ngoài. Trên bàn có cơm với bánh mì đơn sơ và ít rượu trắng. Mà tâm trạng nào để dùng bữa nữa, bọn em chỉ ngồi hồi tưởng về người anh đã khuất bằng những câu chuyện úa màu thời gian.

Trời chuyển màu xanh tím u tối. Không gian lúc này đìu hiu mà lành lạnh, tiếng khóc rền rĩ vọng đến tai làm lòng em buồn tênh.

Lúc này, có mấy người hàng xóm tới viếng rồi vào bàn ngồi gần em, chung với mấy ông bác sống quanh đây. Em nghe phong thanh họ nói lí nhí, chắc do sợ động chạm. Họ bàn về dạo trước, trong họ của đội trưởng đã có hai người mất. Khởi đầu là ông nội của ổng cách đây nửa năm, qua đời do bệnh ung thư. Rồi tiếp đó là một người bác của đội trưởng, nhà ở Gò Vấp, mới hai tháng trước thôi, nguyên nhân bởi đột quỵ.

Mấy người hàng xóm cho rằng ông nội của đội trưởng mất vào ngày trùng tang. Nhưng vì cả họ ai cũng theo đạo Chúa nên mới không để tâm vấn đề đó, chẳng nhờ thầy pháp xem ngày giờ mất; do đó dẫn tới việc ông nội đang kéo các thành viên trong họ đi theo…

Em nghe vậy mà thấy vừa ly kỳ lại vừa rùng mình. Trùng tang thì em biết từ lâu, nhưng chưa rõ nó có thật hay không thôi. Mà hễ cứ sợ sợ vào là bụng em nao nao, cảm giác buồn ẻ trỗi dậy mãnh liệt.

Kể đến đây xấu hổ thật sự các bác ạ. Đi viếng tang mà thế này thì em thấy tội lỗi lắm, nhưng nó cũng là một sự kiện trong câu chuyện em đã trải qua nên chia sẻ luôn.

Em rời bàn đi ra phía sau thì bắt gặp một thằng nhóc tầm 8 - 9 tuổi gì đó, là con cháu trong nhà. Em hỏi nó chỗ đi ẻ ở đâu.

Thằng bé đáp gọn lỏn: "Ra bụi cây đi!".

Em thắc mắc không lẽ ở đây chẳng có nổi bồn cầu à? Nó nói với giọng điệu ngây ngô mà hù dọa. Nó bảo dưới bồn cầu có con ma chuyên thò tay lên mỗi lúc ai ngồi ẻ, những cục cớt rơi xuống là nó nhặt liền rồi bóp nát tày quầy.

Em phì cười ha hả, trên đời làm gì có con ma bẩn bựa như thế? Ma cũng cần có tiêu chuẩn và lòng tự tôn, đừng nên bịa tào lao! Em buộc thằng bé phải chỉ nhanh lên, em ẻ đùn tới nơi là phóng uế thẳng lên đầu nó luôn đấy.

Thằng bé gật gù như kiểu "hóa ra chú chọn cái chết". Nó hướng dẫn cho em đường tới bồn cầu - nơi mọi chuyện bí hiểm chính thức bắt đầu…


Gặp Họa Trùng Tang - Phần 6

 Phần 6: Sự Hy Sinh Của Chó Mực & Bí Ẩn Trùng Tang Hôm nọ kể tới đoạn tự dưng nghe con chó mực nó tru hú thấy mà gớm, mọi người và em mớ...