Phần 6: Sự Hy Sinh Của Chó Mực & Bí Ẩn Trùng Tang
Hôm nọ kể tới đoạn tự dưng nghe con chó mực nó tru hú thấy mà gớm, mọi người và em mới đi tìm nó thử, thì phát hiện điều lạ thường trong ao nước… Tiếp nào:
Hình như... là ai đó...
Tim em đập bùm bụp như đấm bốc, chung quanh là những tiếng la hét thất thanh. Lẽ nào lại xui rủi tới mức có người bị đuối nước trong ao?
Em không dám tiến tới vì chả biết độ sâu của ao ra sao, còn mấy ông bác thì nhảy "ùm" xuống ngay. Ở trên bờ, em với vài người nữa cầm đèn pin cật lực soi xuống giúp cho thấy rõ.
Hóa ra nước trong ao chỉ cao tới gần ngực thôi. Tổng cộng là ba người xuống đó tiếp cận "nạn nhân". Nhưng hình như không phải, sắc mặt ai nấy nhanh chóng thay đổi, từ lo lắng chuyển sang ngơ ngác.
Thứ họ vớt được chỉ là một bộ áo sơ mi trắng và chiếc quần tây đen học sinh, trên có phù hiệu đề tên "PVT" - là thằng bé học lớp 9 nhà này, con út của ông đội trưởng. Chẳng ai hiểu nổi sao quần áo đồng phục đi học của nó lại nằm dưới ao. Hơn hết, rõ ràng ban nãy nhìn lềnh phềnh rất giống một người trôi trên mặt nước, đâu phải chỉ mỗi bộ đồ xẹp lép như này…
Vài người liền ngoặt vào nhà tìm thằng út, em cũng tò mò bám theo hóng luôn.
Vừa tới gần phòng ngủ, em đã nghe ngay giọng nó to mà rõ lắm, y hệt đang nói chuyện với ai đó. Nội dung thật sự khiến em lẫn những người chung quanh tái mặt: "Ba ơi, ba đừng bắt con... Ông cố, ông cố đừng bắt con mà, con còn nhỏ lắm…"
Nguyên văn là như vậy. Em vẫn nhớ như in do quá ấn tượng với câu đó, giống hệt tình cảnh một người sắp chết đang van xin những kẻ có thể tha mạng cho mình vậy.
Đèn phòng bật sáng, mọi người nhanh chóng bu lại gần giường. Thằng bé đang mê man nói mớ. Trời lạnh vậy mà mồ hôi túa ra đẫm trán nó, tay chân cũng ướt nhẹp, nhìn cứ như mới ở dưới nước ngoi lên vậy.
Có ai đó xì xào: "Đầu hôm thấy nó khỏe bình thường, sao giờ da dẻ xanh lét rồi?".
Mọi người xúm vào lay gọi, đánh thức thằng út dậy. Nhưng nó vẫn trong trạng thái không khác gì bị mê sảng, mồm ú ớ chẳng còn nghe rõ câu từ. Ngỡ rằng thằng bé bị trúng gió, có người lật đật mang dầu nóng vào cạo gió cho nó. Tuy nhiên, tình hình không có gì thay đổi, thậm chí thằng bé còn vã nhiều mồ hôi hơn.
Bấy giờ, phía ngoài ao nước lại phát hiện ra một điều dị thường. Một bác nọ đã tìm thấy con chó mực, nhưng nó chết rồi.
Nó nằm mắc kẹt trong mớ cây kèo nèo ở rìa ao. Mọi người vớt lên, lông nó ướt sũng, bốn chân duỗi thẳng, cứng đơ như que gỗ tới mức có thể dựng nó đứng lên được luôn. Nhưng kỳ lạ thay, hàm răng nó đang ngoạm chặt một miếng vải xô trắng (loại vải chít khăn tang).
Không ai rõ nguyên nhân là gì, đầu óc ai nấy đều rối tung beng.
Tuy vậy, sự tập trung lúc này của mọi người dĩ nhiên vẫn là dành cho thằng út. Thấy tình hình thằng bé không khởi sắc, ai nấy cuống cuồng lấy xe đưa nó đi bệnh viện huyện ngay trong đêm.
Ồn ào quá nên thằng Hậu bạn em nãy giờ cũng đã tỉnh giấc. Nó nhìn chuỗi sự kiện đang xảy ra mà phân tích: Có vẻ như quả "trùng tang" của nhà này thật sự rất nặng, tới nỗi người trước chưa xuống huyệt đã muốn "bắt" người tiếp theo đi…
Nhưng xem chừng số thằng út vẫn còn chưa tận. Chính con chó mực đen đã "thế mạng" cho thằng bé.
Rất khó để lý giải tường tận chuyện gì đứng đằng sau, tuy nhiên có thể phỏng đoán: con chó mực đã sống lâu năm, tính linh của nó đủ cao để biết cách cứu chủ nhân. Khả năng lúc con chó tru tréo, là nó đang tìm cách thương lượng với ông đội trưởng hoặc ông nội của ổng (người chết đầu tiên), để giữ mạng cho thằng út.
Nhưng do không đạt được thỏa thuận, con chó mới phải tha áo quần của thằng bé vứt xuống ao, rồi tự quyên sinh như một cách "ve sầu thoát xác" để qua mặt những kẻ muốn bắt thằng bé đi…
Đó là tất cả những gì thằng Hậu suy đoán dựa trên kiến thức tâm linh của nó. Sau này em được biết một chuyện, và nhờ chi tiết đó mà tính logic trong suy luận của thằng khứa càng được củng cố (nên em mới đưa vào đây kể cho các bác nghe): Thằng út lớn lên cùng con chó mực, trong nhà này "hai đứa nó" thân thiết với nhau như hình với bóng… Đâu ai muốn bỏ mặc bạn mình phải không các bác?
Quay lại diễn biến đêm đó, cả đêm em và thằng Hậu đều chập chờn, không tài nào chợp mắt nổi. Trong người bức bối cực kỳ, vừa mệt mỏi lại vừa nặng nề.
Trời gần sáng thì bọn em thấy thằng út được đưa về. Nghe mọi người bảo bác sĩ khám xong kết luận sức khỏe nó hoàn toàn bình thường, cả đêm qua cũng chỉ truyền chai nước biển cho nó thôi.
Dù vậy, nhìn thằng bé cứ lơ ngơ, ngao ngáo, mất hẳn vẻ hoạt bát thường ngày thì người nhà cũng tự hiểu là y học không xác định được "bệnh" này rồi. Hơn nữa, thi thoảng nó lại nhắc tới ba và ông cố rồi ré lên đầy sợ hãi. Người nhà nghi có vấn đề tâm linh nên mới xin đưa về sớm…
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)