Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

Gặp Họa Trùng Tang - Phần 2

Phần 2: Tiệc Buffet Của Cá Trê & Bị Ma Dẫn Đường





Băng qua mấy gốc mít thì em đến nhà xí. Những tấm tôn rỉ sét kết vào nhau làm vách và mái, nằm dưới một tán cây lòa xòa. Phải nói là quanh đây nó tối hù với âm u tởm lợm thế nào ấy.

Em mở đèn pin điện thoại rồi nhè nhẹ đẩy cửa. Hiện ra một cái bồn cầu loại ngồi xổm mà còn màu đỏ trông dị vãi, dưới lỗ nước ngập lên tới gần viền. Chắc hẳn vùng này dạo đây mưa gió, nước mới chưa thoát hết.

Nhưng khi cơn buồn ẻ ập tới thì không còn gì trên đời này quan trọng nữa. Em ngồi xuống và tận hưởng cảm giác sướng tê tái không thua gì vua chúa. Chẳng hiểu nay em ăn phải gì mà phọt xong một hiệp vẫn chưa hết quằn bụng.

Mấy tấm tôn bao quanh nhà xí dựng dạng hờ hờ chứ không cắm sát xuống đất, nó có nhiều khoảng trống cao cỡ gang tay. Bất chợt có cơn gió lùa qua những khe đó, tạt thẳng vào khiến bờ mông em lạnh cóng. Một cảm giác chill chill nhưng đầy bất an.

Em vô ý soi đèn tới đằng trước, nhìn mấy bụi cỏ uốn lượn mà tưởng tượng ra hình đầu người đang áp mặt xuống đất nhìn em ẻ, hãi méo chịu được. Em cố gắng rặn hết sức cho nhanh thoát khỏi chốn ghê rợn này.

Bỗng, em chợt cảm giác một luồng hơi lạnh từ bên dưới bốc lên. Không lẽ, thứ thằng bé đề cập đang thật sự tới gần???

Em nuốt nước bọt, hai chân nhón cao, từ từ lia đèn pin xuống dưới. Đập vào mắt em là cảnh tượng tới gặp ác mộng em cũng chẳng dám hình dung. Một cái gì đó trông như cánh tay đen mà cực kỳ bóng bẩy đang vùng vẫy giữa mớ sịt của em, chính xác là nó đang phá cho cớt mềm nhão ra rồi đớp lấy đớp để.

Em hoảng quá ré lên như heo bị chọc tiết, rồi chẳng kịp kéo quần mà phi thẳng ra khỏi nhà xí với tốc độ ánh sáng.

Em vừa chạy vừa run nên được một đoạn là chân cứng đơ luôn. Nấp tạm sau bụi cây, em thở hồng hộc, đồng thời hái mấy cái lá chùi vội djss, kéo lại quần, cũng không quên chăm chăm mắt về phía nhà xí ẩn khuất sau cỏ cây.

Ôi sợ vãi tèo, sao trên đời có loài ma quỷ mà bựa lầy lại manh động thế nhỉ? Chưa 6 giờ tối cơ mà?

Được một lúc em cũng bớt hãi. Lý trí quay về, em không tin mình đã gặp ma. Em bèn vén mấy đám cỏ, tiếp cận cầu tiêu với hy vọng xác định chính xác thứ mình đã gặp là gì…

Đến gần nhà xí, em đạp cửa rầm một phát, nhanh tay pha thẳng đèn pin vào trông như cách pô-lít ập vô để triệt phá đường dây ma toé vậy.

Nhưng dĩ nhiên không có ma cỏ gì ở đây hết. Em há hốc mồm: ối thế là em thần hồn nát thần tính à? Trong bồn cầu vẫn còn tồn tại cái thứ đen đúa ban nãy, nhưng chính xác nó là một con cá trê to phải bằng bắp tay và đang thưởng thức tiệc buffet được chuẩn bị bởi em…

Dù vậy, cảnh đó vẫn trông kinh cực. Em lắc đầu ngao ngán, không hình dung nổi có cá trê sống trong hầm cầu cơ đấy?!

Còn đang nghĩ ngợi, bỗng tiếng gọi ai đó vang lên làm em giật mình. Là thằng Hậu, đi chung xe với em. Em ra ngoài ngó ngó nhìn nhìn mãi mới thấy bóng khứa đi lang thang về phía mình. Em chạy tới hỏi tìm có việc gì.

Khứa nói em đi ẻ lâu thế, tranh thủ còn về. Em không khỏi thắc mắc, sao gấp rút như thế?

Thằng Hậu liền bảo rằng bây giờ còn sớm, đi đường an toàn hơn, chứ tối tối bọn xe tải qua quốc lộ chạy ẩu lắm. Hơn nữa tang gia đang bối rối, nán lại thì mất công họ phải chuẩn bị chỗ nghỉ ngơi cho cả đoàn nữa…

Nghe hợp tình hợp lý, em tính quay vào trong thì thằng Hậu bảo chờ chút nó đi tè. Khứa ấy tới lùm cây cận kề rồi xả lũ. Xong xuôi, hai thằng cầm đèn trở vào nhà. Nhưng mọi thứ không dễ dàng như bọn em tưởng.

Trên cao tối hù, vạn vật đều đã chìm vào bóng đêm thăm thẳm. Quanh quanh cây cối um tùm, nhìn chỗ nào cũng như nhau. Cái vườn sau này vốn dĩ đã rộng, mà gặp cảnh lạc đường nữa thì như vô tận luôn.

Mãi một chập tìm lối mà chưa thấy hướng ra, em với thằng khứa quýnh quáng. Càng cuống lên khi cả hai đi mấy vòng vẫn cứ quay lại ngay chỗ nhà xí. Bấy giờ hai thằng run cầm cập, không phải vì sợ mà vì không khí lạnh quá.

Thằng Hậu thỏ thẻ vào tai em, nó lí nhí nói có lẽ cả hai bị ma dẫn đường rồi.

Vào tình thế này, em vẫn không tin, bác bỏ với lý lẽ rằng do lần đầu tới đây lạ nước lạ cái, bị lạc là bình thường. Cùng lắm chịu nhục một chút, la lên để người trong kia nghe thấy ra dắt bọn em vào.

Tán thành, thằng khứa cùng em vừa đi vừa hô la. Nhưng thật khó mà tin, chẳng có một tiếng phản hồi?!

Em và Hậu đi một chập lại quay về đúng chỗ ban nãy. Bốn bề không động tĩnh hay dấu hiệu nào từ con người, chỉ mỗi tiếng dế kêu rinh rít bao trùm…

Em đã bắt đầu thấy sờ sợ rồi. Thằng Hậu nghiến răng bảo rằng đã nói mà em không tin. Từ nhà ra đây cùng lắm vài chục mét thôi, thế mà gọi chẳng ai nghe, chứng tỏ cả hai đã thật sự bị ma che mắt, che mồm.

Thuở bấy giờ kiến thức tâm linh của em còn non cực, em bó tay chẳng biết phải làm gì, ngồi xuống ôm đầu bất lực.

Thằng Hậu ra đời sớm hơn em, nó có nhiều trải nghiệm. Khứa cố lấy lại bình tĩnh, đứng ngẫm nghĩ. Hồi sau nó vỗ vai em, nói là cởi áo ra, lộn ngược lại rồi mặc vào. Như thế thì ma mất dấu, không dẫn đường được nữa.

Em bán tín bán nghi. Khứa nói dạo trước nghe mấy ông bà lớn tuổi chỉ như vậy, cứ làm theo coi sao cũng đâu mất mát gì…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Gặp Họa Trùng Tang - Phần 6

 Phần 6: Sự Hy Sinh Của Chó Mực & Bí Ẩn Trùng Tang Hôm nọ kể tới đoạn tự dưng nghe con chó mực nó tru hú thấy mà gớm, mọi người và em mớ...