Phần 3: Ông Hổ Giữ Chân
Quả nhiên hiệu nghiệm thần kỳ thực sự. Hai thằng đi một lúc đã thấy ánh đèn, chính xác là từ nhà đội trưởng. Em cùng thằng Hậu mừng quýnh quýu cả lên, lật đật vô trong, không quên chỉnh áo lại cho đúng.
Vừa mới băng qua gốc cây gần tới rạp, hai thằng bỗng bị chặn đường bởi một em gái.
Em nó tên Uyên, năm ấy 19, 20 gì ấy không nhớ nữa mà xinh vãi; da phải gọi là trắng mướt mườn mượt như đồ giả vậy. Em Uyên là con cháu họ nhà đội trưởng. Nôm na thế thôi, sau này có chuyện khác về bé ấy em sẽ kể chi tiết hơn.
Lúc đó không hiểu tại sao mà nhìn mặt con bé căng như dây đàn. Em chưa kịp lên tiếng là Uyên đã dò xét em với khứa Hậu không khác gì tội phạm, hỏi ra ngoài kia làm gì.
Có yếu tố gái gú vào thì sĩ diện dâng cao "đỉnh nóc, kịch trần", em đâu thể nào bảo đi ẻ được! Em tính nói đi hóng gió cho lãng tử thì thằng Hậu đã nhảy vào mồm, kể toạc toàn bộ sự thật.
Bỗng, mặt bé Uyên xanh rờn. Nó lớn tiếng hỏi sao lại ra ngoài đó ẻ, trong này cũng có toilet kia mà?!
Volume của con bé to tới mức mấy chú, bác gần đó đều nghe thấy làm em quê không biết giấu mặt vào đâu… Em liền vội trình bày là đã có một thằng nhóc chỉ dẫn em ra đó.
Uyên tiếp tục gặng hỏi đứa bé em thấy trông thế nào. Hiển nhiên em không mô tả rõ được, do lúc ấy buồn ẻ thì còn quan tâm gì nhiều đâu?
Chợt, Uyên tặc lưỡi rồi nhìn về phía đêm đen một cách nghiêm trọng. Con bé thì thầm nói một mình, đại loại là làm gì có đứa con nít nào tầm tuổi em kể ở quanh đây? Đột nhiên, Uyên quay đầu lại, nói rõ to rằng em với thằng Hậu mau rời khỏi đây đi, đoàn của cả hai đã về hết lúc nãy rồi.
Một cảm giác nao nao lạ kỳ bỗng hiện lên trong em. Em mơ hồ, thằng Hậu cũng ngờ ngợ. Nhưng chưa gì đã bị ma dẫn đường, cũng tại thế mà em với khứa Hậu mới muộn, tiếp tục nán lại đây dường như sẽ lành ít dữ nhiều…
Giờ đã hơn 6 rưỡi tối. Chào người nhà đội trưởng xong, hai thằng leo lên xe ngay.
Bất thình lình, sấm trên trời đánh "uỳnh" một phát lớn khủng khiếp như bom C4 nổ, tới nỗi ai nấy đều giật tung mình. Chưa dừng ở đó, mấy tia sét sáng lóa nối nhau rạch tan nát bầu trời, cảm tưởng chỉ cần ngáo ngáo ra ngoài kia là chắc chắn bị điện giật thành thịt nướng mọi ngay.
Em với thằng Hậu tuy rén nhưng vẫn muốn lên đường. Tuy nhiên, trong tích tắc, mưa đột ngột xả xuống ào ào như vỡ đập.
Người nhà đội trưởng bèn chạy ra giữ xe, bảo hai thằng em vào trong nhanh lên, đợi tạnh mưa hẵng đi, còn không thì cứ ngủ qua đêm đừng ngại. Ngược lại với tất cả, bé Uyên xua tay liên tục bảo không sao đâu, nó nói sẽ lấy áo mưa cho mượn mặc mà về. Dĩ nhiên ngay sau đó, bé bị người lớn mắng te tua.
Nhưng giá như lúc đó chịu nghe lời ẻm thì tốt rồi… Mà hai thằng nào biết mối nguy hiểm đang rình rập, chưa kể trước sự nhiệt tình từ phía mọi người, làm sao từ chối đây… Thế là em cùng thằng Hậu đành quay xe, vào lại trong rạp.
Ngoài trời, mưa to dã man con ngan, hạt nào hạt nấy chắc phải bằng hạt nhãn. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, đã hơn hai tiếng đồng hồ mà mưa vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm.
Em với thằng Hậu không ngồi yên được, lòng bồn chồn vẫn muốn đi khỏi đây. Cứ vài phút, hai thằng lại đứng lên bước tới cuối rạp rồi vòng lên phía trên.
Khi đó Uyên bưng đồ ngang qua. Bắt gặp bọn em, bé lắc đầu bảo có đi vòng vòng cũng chẳng ích lợi gì đâu, bị "ông Hổ" cùm chân thật rồi…
Hai thằng nghe vậy hoàn toàn không hiểu, bèn hỏi ngay "ông Hổ" là như thế nào. Có lẽ sợ mọi người gần đó nghe thấy, bé Uyên đáp vội vã, lí nhí trong mồm.
Nó kể hai chục sào đất ở sau kia là của ông Hổ. Đất đó rất độc, phạm vào rồi Thần không dễ tha cho đâu. Sơ lược tất cả những gì bé Uyên nói chỉ có thế. Để tránh lan man thì sau này ở một câu chuyện khác, em sẽ kể rõ hơn cho các bác nghe về mảnh vườn ly kỳ ấy…
Tóm lại, ý của Uyên là em đã ẻ ở nơi không nên ẻ, gây sự ô uế, sớm muộn gì cũng phải lãnh lấy hình phạt.
Tuy vậy, lúc đó em lẫn thằng Hậu đều đếch tin, há mồm cười hề hề, bảo mưa gió là chuyện của trời cao chứ ông Hổ nào tạo được mưa mà giữ chân ai. Hai thằng còn trêu em gái xinh nữa. Uyên lườm một phát, xong con bé ngoảnh mông đi luôn.
10 giờ đêm, mưa đã vơi bớt, ngoài rạp không còn bóng người. Hàng xóm đều về hết, chỉ còn lại các thành viên trong dòng họ cùng vài giáo dân tập trung trong nhà đọc kinh cầu nguyện.
Em và thằng Hậu không muốn phiền ai nên thấy bên hông nhà có mắc sẵn võng, cả hai xin nghỉ ngơi ở đấy cho gọn. Chỗ này mái hiên kiên cố, mưa không lọt, nhưng lạnh khiếp. Em cuộn tròn trong võng, đắp thêm cái chăn cũng chẳng đỡ là bao.
Thằng Hậu nằm cái võng trên đầu em. Khứa vừa đạp chân vào vách đưa võng, vừa nhắc lại chuyện bé Uyên.
Bây giờ hai thằng vẫn còn cười khằng khặc, mặc cho đã trải qua việc bị ma giấu. Nhưng tính em lẫn thằng Hậu đều lì đòn, coi chuyện đó như lặt vặt, xem thường những cảnh báo từ Uyên. Hai thằng cho rằng sáng mai về thành phố rồi thì "ông Hổ" chỉ còn là cái tên.
Nhưng lầm thật. Nó đang tới… Rất gần rồi…
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét