Phần 5: Tiếng Chó Tru & Hố Bom Khô Cạn
Thấy bọn em có biểu hiện bất thường, người trong nhà chạy ra hỏi thăm. Nhưng em lẫn thằng Hậu đều trong trạng thái sợ sệt, đầu óc rối bời, không thể kể hay diễn đạt rõ ràng.
Khó ở chỗ, đây là tang sự nhà người ta, chẳng lẽ lại nói với gia quyến là hai thằng đang bị chính chủ nhà ám? Chắc chắn họ không tin mà còn chửi cho vuốt mặt không kịp.
Thế nên bọn em lựa chọn cách tối ưu là giữ im lặng, rồi đưa ra cái cớ rằng em không khỏe cho lắm, chưa đi được, xin ở lại thêm...
Bị ám ảnh bởi những gì liên quan tới ông đội trưởng, hai thằng nép vào một xó cuối rạp. Lúc này, chỉ cần nhìn thấy cỗ quan tài thôi cũng đủ làm bọn em "sang chấn tâm lý".
Tạm thời hai thằng án binh bất động nghĩ cách. Bọn em không giải thích được ngọn ngành, nhưng linh tính mách bảo ra ngoài kia gặp nguy hiểm tới mạng sống là chắc chắn rồi, đành ở yên thôi.
Mà ở yên tới bao giờ đây? Giờ đã lỡ vướng vào tâm linh, người trần mắt thịt thì gỡ làm sao?
Bắt gặp bé Uyên, bọn em gọi lại ngay. Có thể nói con bé là người duy nhất lúc này em và thằng Hậu có thể giãi bày. Nghe xong chuyện, Uyên liền trấn an. Trông đỏng đảnh thế thôi chứ bé nó tử tế, dễ thương kinh.
Uyên bảo đây không phải là lần đầu tiên có người phạm đất "ông Hổ". Nhưng gặp những vấn đề như bọn em thì lạ lùng quá sức, chẳng dám vội kết luận. Uyên nói lát nữa có Cha xứ ở nhà thờ sang đây đọc kinh cầu nguyện, hãy thử nhờ ngài xem sao.
Đúng như lời em gái xinh, tầm 8 giờ, một đoàn người tới trước cổng nhà. Tất cả đều ăn mặc trang trọng, lịch sự. Em với thằng Hậu như cá gặp nước, chạy ào ào ra hỏi xem ai là Cha xứ để xin được nói chuyện riêng.
Người nhà đội trưởng không khỏi thắc mắc, lẫn chẳng mấy vui vẻ trước hành động mang tính lỗ mãng của hai thằng. Tuy nhiên, Cha xứ bước ra và hỏi thăm bọn em. Gọi là "ông" thế thôi chứ trông vị này trẻ lắm, còn đẹp trai nữa.
Rời khỏi đám đông, chỉ còn em, thằng Hậu và Cha xứ cùng đứng dưới một gốc điều. Hai thằng thay phiên thuật lại những gì đã ập tới. Đôi mắt của Cha xứ thể hiện rằng ngài muốn lên tiếng, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ tới khi bọn em kể xong mới đáp lại.
Em nhớ mang máng lời Cha là những chuyện thế này phải các vị được ơn đặc biệt từ Chúa Ba Ngôi hay sao ấy trao cho thì mới giải quyết được. Cha sẽ liên hệ thử một số thầy để hỏi xem. Trước mắt, tạm thời giữ kín chuyện này, tránh để gia đình đội trưởng biết kẻo gây hoang mang.
Em và thằng Hậu lo lắng nhìn nhau rồi bèn xin số điện thoại của Cha xứ, ngài cũng có ý như vậy. Sau khi đã trao đổi thông tin liên lạc, hai thằng cảm ơn. Cha xứ thì lịch thiệp chào bọn em rồi vào nhà đọc kinh. Tới trưa, đoàn người ấy rời đi. Em và thằng khứa đành ăn nhờ ở đậu mà chờ tin tức.
Nguyên nhân nữa khiến bọn em chắc chắn mình đang bị ám là những biểu hiện bên trong xuất hiện ngày một rõ. Cả hai đều uể oải, nhức mỏi chân tay và cảm thấy sợ ánh sáng lạ thường. Từng tiếng đồng hồ lẳng lặng trôi qua. Hai thằng nằm trên võng chẳng còn chút sức sống.
Dù gì bọn em cũng đáng tuổi con cháu trong nhà. Gia quyến của đội trưởng ngỡ hai thằng đi viếng tang trúng khí lạnh thành thử bị bệnh nên quan tâm lắm. Có vài bác còn đi mua thuốc, nấu cháo cho nữa...
Nhoáng cái đã xế chiều, mưa lại rơi nặng hạt, trời nhanh tối như hôm qua. Em được hay tin sáng sớm mai sẽ cử hành động quan. Em và thằng Hậu cho rằng đấy là một dấu hiệu tốt. Biết đâu chôn xuống ba tấc đất rồi thì ông đội trưởng không ám bọn em nữa, chỉ sợ lại không di quan được như mấy câu chuyện kinh dị...
Về phía Cha xứ, hoàn toàn chưa có cuộc gọi nào từ ngài. Tuy thế, theo phỏng đoán của em, mọi chuyện sẽ không thể sớm chấm dứt nếu không có sự kiện tiếp theo, cụ thể như sau:
9 giờ tối, lúc ấy ngoài hiên vắng tanh, rạp cũng trống trơn. Mọi người tập trung hết trong nhà để đọc kinh. Thằng Hậu mệt nên đã ngủ trước. Em thì tính làm xong điếu thuốc cũng đánh giấc luôn.
Bỗng, em nghe tiếng chó đâu đó tru lên từng hồi kéo dài, nghe thê lương mà ớn lạnh hết cả người. Tưởng chừng chỉ một tiếng, nhưng cách mấy phút sau, âm thanh ấy lại vang lên. Em từng nghe ông bà xưa kể, chó tru đêm muộn là báo hiệu xui rủi, hoặc có loài ma quỷ nào đó mà chó không đủ khả năng xua đuổi.
Tò mò, em bèn rời khỏi võng. Cũng lúc này, từ trong nhà có mấy người đi ra, tay cầm đèn pin ngó ngó, nhìn nhìn. Thấy em chưa ngủ, một bác liền hỏi sao còn thức. Em đáp là nghe tiếng chó rên ghê quá không ngủ được.
Bác ấy lẫn mấy người xung quanh đều lấy làm lạ. Họ bảo đúng là tiếng con chó nhà này không lẫn đi đâu được – chính là con chó mực đen thui xuất hiện ở đoạn đầu em kể ấy. Nó quả thực có hay tru tréo, nhưng chỉ thi thoảng thôi chứ không dai dẳng, não nề tới vậy.
Trong bóng đêm, em cùng vài người đi tìm con chó, chủ yếu muốn biết nó bị làm sao.
Ban nãy thì tru, bây giờ đi kiếm nó lại im ỉm? Men dọc theo bên hông nhà rồi vòng ra tít đằng sau, soi đèn qua lại một lúc, vẫn chẳng ai thấy con chó đâu cả. Em cùng mọi người quay trở lên trên, đi dọc mép rạp rồi tới gần chỗ ao nước. Còn mỗi nơi ấy là chưa tìm thôi.
Từ đầu đến giờ, em đi song song nói chuyện phiếm với ông bác kia. Tiện mồm, em mới hỏi bâng quơ cái ao trông cũng to, đào lâu chưa?
Em nhớ như in, ông bác ấy cười phì một tiếng rồi bảo: "Đào từ thời chiến".
Em nghe mà ngơ ngơ.
Ông kể, quân địch hồi trước thả bom vùng rừng biên giới này dữ dội lắm, bom rơi xuống đâu là để lại hố ở đó. Cái ao này thực ra là một hố bom khô cạn, tồn tại từ trước cả khi căn nhà này được xây. Sau thì người ta cải tạo lại, bơm nước vào biến nó thành ao nuôi cá. Mọi việc đều do chính tay ông đội trưởng làm.
Nghe tới đây, tự dưng em cứ thấy ghê ghê.
Vẫn còn chưa thoát khỏi cảm giác rùng mình trước nguồn gốc của cái ao thì bỗng, em nghe tiếng người la thất thanh ở phía đằng trước.
Em chồm tới. Qua luồng ánh sáng đèn pin, một thứ gì đó đang nổi lềnh phềnh trong ao cá...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét