Phần 4: Giấc Mơ Ăn Não & Con Xe Số 4
Lúc đấy, tự nhiên em nghe tiếng gọi bên tai. Cảm giác có người nào đó đang đứng ở đầu võng nhìn xuống, nhưng em không làm sao gượng dậy nổi để coi là ai, chỉ có thể ú ớ hỏi: "Ai đó!?".
Người này vừa cười vừa đáp, đại loại là: "Mới cách vài ngày Tết không gặp mà quên tao rồi à Hoàng?".
Da gà của em chốc chốc nổi lên từng cục, chạy dài từ gáy xuống tới tay. Mé ơi! Là giọng ông đội trưởng chứ ai vào đây nữa?! Nhưng rõ ràng ổng chết rồi cơ mà???
Chưa kịp hoàn hồn, ông đội trưởng đã thò tay xuống chộp lấy cổ tay em. Da ổng lạnh một cách khủng hoảng. Lập tức như có một dòng khí chạy rần rần trong người em, khí đi tới đâu, nội tạng như đóng băng tới đó.
Bấy giờ bỗng nhiên em đã trở người được, em ngước lên nhòm. Cảnh tượng hãi hùng lúc đó chỉ khiến em ước gì mình bị mất thị giác tạm thời.
Ông đội trưởng vẫn mặc nguyên bộ quần áo bảo hộ phản quang như thường nhật, nhưng máu me ướt nhẹp khiến nó chuyển hoàn toàn sang màu nâu đỏ đậm. Máu ra nhiều phát khiếp, chảy ròng ròng từ tay ổng xuống, tràn đầy ngực em luôn.
Mà bấy nhiêu cũng chưa đủ hạ gục tinh thần một thằng lì đòn như em, cho tới khi cái nón bảo hộ trên đầu ổng đột ngột rơi xuống. Theo phản xạ, em cúi nhìn vào thì thấy trong lòng nón ngập não người nhũn nhũn, trắng hồng, bốc mùi tanh ngấy.
Em tá hỏa vùng lên. Ngay lập tức, ông đội trưởng úp nguyên cái nón vào mặt em, cả mớ não mềm văng thẳng vào chiếc mồm đang há ra la ó của em. Đệt, lần đầu tiên em được trải nghiệm cảm giác của mấy con zombie thắng đời 1-0: não người hóa ra có vị bùi bùi mà béo ngậy???
Em thấy gớm quá, móc họng phun ra hết, dùng hết sức bình sinh bật dậy khỏi võng, đẩy mạnh ông đội trưởng ra mà tháo chạy. Bốn bề tối đen như mực, tiếng cười ha hả của ổng lặp lại sau lưng lúc xa lúc gần, chẳng rõ bây giờ ổng đã biến thành cái quái gì mà kinh dị quá thể.
Chợt em thấy xa xa chục bước chân lóe lên ánh sáng đỏ. Tia hy vọng đây rồi!
Là đèn xe! Thằng Hậu đang ngồi trên con Wave Tàu quen thuộc, ngoảnh đầu lại, không ngừng vẫy tay hô hoán em nhanh lên.
Em phóng tới, leo ngay lên yên. Khó hiểu vãi? Xe thường ngày đâu có yếu thế này? Thằng Hậu kéo ga hết cỡ mà xe vẫn không nhích lên được bao nhiêu. Em nhìn vào đồng hồ xe, hóa ra đèn số 4 đang sáng. Em chửi liền: "Đề ba mà để số 4!?".
Nhưng dường như thằng Hậu không nghe thấy, khứa cứ vít ga trong vô vọng. Em vẫn nhìn chăm chăm vào số 4, rồi bất giác quay sang nhìn ngang.
Một con xe đầu kéo đang rầm rập hung hăng lao tới với tốc độ bàn thờ. Trong khoảnh khắc đó, em kịp nhìn thấy người ngồi sau vô lăng... là ông đội trưởng!
Em cùng thằng Hậu réo lên như vịt.
Á!... Em ngồi bật dậy, mắt láo liên dòm quanh.
Cảnh vật còn lờ mờ trong màn sương sớm. Ố, thì ra em vừa gặp ác mộng. Nhưng lúc đó em vẫn chưa tin mình vừa thoát khỏi một giấc mơ chân thật và khá logic đến thế. Em đưa tay sờ soạng liên tục trên thân thể mình rồi tự tán vào mặt vài cái thật mạnh.
Em nhìn điện thoại, mới hơn 5 rưỡi sáng một chút, rồi ngó qua thằng Hậu. Bấy giờ, em chợt phát hiện khứa đang nói mớ gì đó. Em rời khỏi võng, ghé sát tai lại nghe.
Thằng Hậu luôn miệng lẩm bẩm: "Anh Chánh ơi tha cho em, anh Chánh ơi...".
Chánh là tên ông đội trưởng chứ còn ai nữa!? Em vung tay tán thẳng vào mặt thằng khứa một cú giòn tan kêu cái "chát". Mặt khứa từ xanh ngắt chuyển sang đỏ loét như đèn tín hiệu, in hằn 5 dấu ngón tay. Thanh niên bừng tỉnh giấc tức thì.
Ngồi ôm mặt lơ ngơ vài phút, thằng Hậu ríu rít cảm ơn em vì đã "cứu mạng" khứa. Nó cứ ngỡ là bị ông đội trưởng bắt đi luôn rồi...
Em gặng hỏi. Nghe xong những gì thằng khứa chiêm bao thấy, em chết trân như cột nhà luôn. Các bác có bao giờ gặp hiện tượng mơ cùng một giấc mơ với người khác chưa? Đây chính xác là lần đầu tiên em gặp trường hợp tâm linh như thế.
Bởi vậy em hoang mang cực độ. Nghi ngờ chuyện này liên quan đến yếu tố tâm linh nặng đô chứ không còn đơn giản nữa.
Thằng Hậu lúi húi thu dọn đồ đạc. Khứa muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Nhưng em cản lại. Em lập luận rằng lỡ như giấc mơ đó là điềm báo, nếu hai thằng xuất hành hôm nay thì sẽ phải lãnh lấy hậu quả là nằm dưới bánh xe đầu kéo thật thì sao?
Thằng khứa bảo chỉ cần lái thật chậm như đi bộ thì chắc chắn an toàn. Em cười trừ, thiếu gì trường hợp đi bộ hay nằm trong nhà cũng bị chết bất đắc kỳ tử đấy thôi. Tóm lại, tuy em phản bác thằng Hậu kịch liệt, nhưng thâm tâm chính em cũng rất muốn "cút" khỏi đây càng sớm càng tốt.
Hơn 6 giờ sáng, mặt trời vẫn chưa thấy đâu. Thằng Hậu dắt chiếc xe băng qua đám khói lạnh mờ mờ từ ao cá bốc lên. Nhà người ta đang có tang nên dắt xe ra tới cửa mới đề máy sẽ lịch sự hơn. Em ngồi lên yên xe, cài quai nón bảo hiểm mà trong lòng cứ bất ổn thế nào không tả được...
Chợt, thằng Hậu "á" lên một tiếng làm em chú ý. Tay nó chỉ trỏ. Em nhìn theo mà cũng lạnh sống lưng ngang.
Y hệt như trong giấc mơ, đèn số 4 đang phát sáng! Thằng Hậu lắc đầu liên tục, nãy giờ mải sợ không để ý, xe còn số thì lý nào lại dắt đi mượt mà thế được?
Thằng khứa liền nhào tới đẩy thử, quả nhiên xe khựng lại cái kịch do còn số. Cả hai hoang mang tột độ, không thể nào lý giải nổi chuyện quái quỷ gì đang xảy ra.
Nhưng em loáng thoáng hiểu: Số 4, phải chăng là "Tử"?
Bỗng nhiên, một cảm giác có ai đó đang nhìn trộm mình lại hiện lên trong em. Em xoay mặt nhìn về phía sau.
Ôi vãi...! Tay chân em rụng rời liền. Cặp mắt em dừng lại ngay ở di ảnh của ông đội trưởng một cách không hề có chủ đích.
Cặp mắt trong ảnh của ổng cũng y hệt đang nhìn chằm chằm vào em và thằng Hậu.
Hai thằng hét lên rát họng, nhảy đổng khỏi xe.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét